Cơ thể rắn chắc nhờ tập luyện với máy tập chạy bộ

Tôi dạ vội gật vội vàngrồi gần như là dâng lên cho Hoàng Hữu tập với máy chạy bộ nhập khẩu bản thảo nặng trĩu tại đây đánh máy trên giấy mặt nhám mặt nhẵn. Anh nắm lấy hai cánh tay tôi lắc lắc mà rưng rưng. Nhưng hai cánh tay tôi không nhúc nhích mà chỉ có tay anh chuyển động:

– Em trẻ thật đó . Trẻ thật là trẻ… thích thật…

Chợt nhớ năm ấy, nhà văn Nguyễn Tuân lên thăm Phú Thọ, trong bữa tiệc giởi thiệu máy chạy bộ giảm mỡ bụng UBND tỉnh xem thêm tiếp chuyện danh sĩ, tôi và nhà văn Văn Chinh lúc bấy giờ cũng là trẻ nên được ông cho ngồi cạnh. Nguyễn Tuân cũng đã cầm cái ba-tong hèo nổi tiếng mà gõ âu yếm địa điểm bán máy chạy bộ vào đầu hai chúng tôi mà rằng: Ôi là là cái… bọn trẻ này. Ta thấy ghét tuổi xanh làm sao… Ta ghét thật đó !

Giờ không còn trẻ nên tôi mới thấm cái cách thèm trở lại và chiêm ngưỡng tuổi trẻ của một người bệnh như Hoàng Hữu và một người già như Nguyễn Tuân.

máy chạy bộ giúp nam giới khỏe mạnh

Người họa sĩ nắm tay che miệng ghìm cơn ho húng hắng.

– Để kịp có bìa sách em đem về đơn vị sáng mai thì anh phải vẽ máy tập chạy bộ đa năng nào tốt đêm nay mới kịp được. đáng ra là anh phải đọc xong bản thảo mới vẽ hay được. Thôi để về nhà anh vậy. Đã lâu anh không có lý do để về nhà… Em biết nấu cơm chứ, về nhà… về nhà đi… – Hoàng Hữu ngập dứt – Anh em mình cùng nấu cơm…

Tập luyện với máy chạy bộ bạn sẽ có thân hình rắn chắc

Anh buông thõng vai, mắt ướt. Tôi bỗng lo lắng cho anh mà không dám hỏi. Nhưng sau thì biết, chị Minh, vợ anh là giáo viên Trung văn khi đấy không có máy chạy bộ điện đa năng giá rẻ việc phải chuyển qua https://thethaotaiphat.vn/may-chay-bo đổi học tiếng Nga ở tận Trâu Quỳ. Chị đi học với một suất lương giáo viên mà còn phải mang theo hai con nhỏ. Hoàng Hữu bệnh tim ở nhà, tất cả trông cậy vào vòng tay bè bạn từng đận, từng khúc. Lúc thì vợ chồng bác sĩ Thắng Phượng, thầy thuốc Huy Mai, lúc máy tập chạy bộ đài loan nhạc sĩ Cao Khắc Thùy, nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, không thể thiếu là họa sĩ Nguyễn Đài, người ngày ngày tháng tháng cùng mâm, cùng giường với Hoàng Hữu.

Tôi ngoắc lại chiếc ba lô lộn đựng bản thảo lên vai, cầm hai máy chạy bộ điện gia đình miếng đậu phụ và bó rau muống cằn ở ngoài buồng bệnh. Hoàng Hữu lạch xạch khóa cửa. Bỗng có tiếng đàn ông chì chiết, giọng đầy thương yêu chứ không cay nghiệt :

– Giỏi nhỉ, lại lẩn trốn về nhà… Lại bỏ cơm…

Tôi nhìn ra ở chân cầu thang lên gác hai thấy ông già nhỏ thó, kính thẫm trễ sống mũi, đang gằm mặt nhìn. Hoàng Hữu mặt đỏ bừng bừng, liền thì thào như con trẻ bị bắt quả tang móc túi hoa trái:

 

Leave a Reply